KHÔNG KỊP NỮA RỒI

 

Đến lúc này chị không còn nước mắt
Để khóc thương em sao ngắn ngủi kiếp người
Em ra đi khi chưa tới ba mươi
Để bơ vơ hai đứa con nhỏ dại

Chị ngồi đây ngậm ngùi nhớ lại
Mới hôm nào khi chị nói cùng em
Muốn cuộc đời trọn vẹn bình yên
Nhớ nghe chị tham gia bảo hiểm
Em ừ hử nghe cho qua chuyện
Bảo: “Chị chưa già mà lẩm cẩm rồi sao?
Tiền trong túi mình chẳng mất đi đâu


Mua bảo hiểm thì nộp mười lấy một
Nghe lời hứa mà cũng yên lòng được?


Lỡ có chuyện gì nào dễ lấy tiền đâu?
Chị học nhiều mà chẳng hiểu bao nhiêu!
Xung quanh Chị mấy người mua bảo hiểm?
Nếu có tiền gửi ngân hàng tiết kiệm
Hoặc bán buôn hùn vốn kiếm lời
Tiền đẻ ra tiền quy luật muôn đời
Ai chẳng biết 'phi thương bất phú'...


Nghe em nói chị hết đường khuyên nhủ
Lúc bấy giờ chị chỉ hiểu lơ mơ
Đâu  tường tận bảo hiểm như bây giờ
Để thuyết phục em nghe điều đúng phải
Giận em lắm nhưng chị đành bấm bụng
Chờ cho xong khóa huấn luyện kinh doanh
Chị sẽ ngồi tranh luận cùng em
Nói tận tường để em nghe, em hiểu.

 

 

Bảo hiểm ACE Life thật là kỳ diệu
Khi tham gia Kế hoạch Trọn đời
Rất rõ ràng minh bạch với mọi người
Rất linh động cho ta trong đóng phí
Khi ta khỏe đó là tiền tích lũy
Ta để dành an hưởng tuổi già
Lỡ không may bệnh nặng đến với ta

ACE Life sẽ chi một nửa, để cho ta có tiền chạy chữa
Mà không lo phải bán cửa bán nhà;
Nếu rủi ro tai nạn lỡ xảy ra
Cướp mất đi của ta sự sống
Thì với người thân ta vắng đi hình bóng
Nhưng tình thương trách nhiệm vẫn còn đây
Vì đã có bảo hiểm làm thay
Giữ ổn định cho gia đình nguồn sống;
Nếu mất đi khả năng lao động
Ta vẫn có mỗi năm 10%
Số tiền này ta lãnh suốt 10 năm
Khéo trang trải để nuôi con khôn lớn…

Giờ chị hiểu thì em ơi quá muộn
Không kịp nữa rồi ... có phải không em?
Có phép gì quay ngược thời gian
Chị chắc chắn em sẽ nghe lời chị
Nhìn chồng em thất thần, rầu rĩ
Hai đứa con thơ ngơ ngác tựa gà con
Chúng chưa hiểu ra mẹ chúng đã không còn
Lồng ngực chị quặn đau, nhức nhối
Em ơi! ... Sao ra đi quá vội
Chưa kịp chuẩn bị gì cho các con thơ
Các cháu rồi đây sẽ phải bơ vơ
Thiếu tình mẹ, hụt tiền trường, tiền lớp.

Chị ân hận vì không lường hết được
Rủi ro cuộc đời biết đổ xuống đầu ai
Nỗi đau này chẳng biết lúc nào nguôi
Chị sẽ nén đau để lo cho người khác.

Chị sẽ tiếp con đường mình đã bước
Sẽ đến mọi nhà dẫu lạ hay quen
Sẽ tư vấn cho mọi người không kể ngày đêm
Cái ưu việt , nhân văn nơi bảo hiểm
Chị sẽ xóa đi thật nhiều định kiến
Những suy nghĩ không hay về bảo hiểm của chúng ta
Chị muốn mang bình yên cho tất cả mọi nhà
Để bù đắp bình yên các con em không có được

Chị tin mình sẽ làm và làm tốt
Để nơi suối vàng em an giấc ngàn thu.

AR.Dương Thị Phi Nga – Khóa HCMAR0918

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)